15 49.0138 8.38624 1 0 4000 1 https://nangmaivang.com 300 0
theme-sticky-logo-alt
theme-logo-alt

Làng mây tre đan Bao La (Huế): Gửi hồn quê Việt 600 năm ra thế giới

Giữa những cánh đồng lúa xanh mướt, bao quanh là luỹ tre làng, có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt thỏm trong khung cảnh bát ngát, ngày nào cũng râm ran tiếng cười nói của hơn 100 người. Đó là Hợp Tác Xã (HTX) mây tre đan Bao La ở xã Quảng Phú, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Làng Bao La là một trong những làng nghề đan mây tre truyền thống của Việt Nam có tuổi đời hơn 600 năm. Từ thưở mở cõi vào phương Nam, người dân đã biết sử dụng những vật liệu thân thuộc như tre nứa để làm ra các sản phẩm thủ công, gia dụng phục vụ đời sống con người.

Cũng như bao làng nghề mây tre tại Việt Nam, tre bao bọc đời sống của người Bao La từ lúc mới sinh ra đến khi mất đi, là chiếc nôi tre cho trẻ nhỏ, là nia, nong, thúng, mủng, dần, sàng của những người mẹ tảo tần mưu sinh, là chiếc giường, chõng theo suốt cả một đời người.

Khi xưa, mỗi xóm của Làng sẽ phụ trách từng mặt hàng khác nhau. Cứ hết mùa vụ, người dân gác lại công việc đồng áng để bắt tay vào đan tre. Từ năm 2007, HTX đan mây tre Bao La được thành lập mở ra con đường cho các sản phẩm ở luỹ tre làng vươn đến các thành phố trên cả nước và xuất khẩu sang nước ngoài.

Bên cạnh những đồ gia dụng, nông cụ như nia, thúng…  những người nghệ nhân lành nghề bằng đôi tay khéo léo và khối óc sáng tạo đã nâng tầm các sản phẩm với các mẫu đèn lồng, đèn ngủ, bàn ghế, đồ trưng bày, giỏ thời trang. Trong đó có nhiều mẫu sử dụng hoa văn, kiểu dáng tinh tế mang đậm phong cách cố đô Huế –  đó cũng chính là điểm khác biệt của làng Bao La so với những làng nghề mây tre khác trên cả nước.

Ông Thái Phi Hùng, một trong những nghệ nhân kỳ cựu hào hứng với một mẫu đèn cầu thang mới do chính ông hiện thực hoá từ ý tưởng của khách hàng. Chăm chút từng mối nối, cách lắp ghép, ông nhìn vào tác phẩm của mình bằng ánh mắt tự hào phấn khởi “Như thế ni là đúng như ý tưởng ban đầu của họ, mỗi lần làm mẫu riêng phải mất nhiều thời gian từ vài ngày đến cả tuần”.

Ông Thái Phi Hùng bên tác phẩm mới – đèn cầu thang bằng tre

Mỗi sản phẩm hoàn thành phải trải qua tám công đoạn, bao gồm chọn tre cưa tre, chẻ tre thành các nan khác nhau tuỳ theo yêu cầu sản phẩm, đan và đát (lát), lận (kẹp vành), nức (cuốn viền), khò (làm láng), kiểm tra và phơi nắng (hoặc sấy). Trong các giai đoạn này, ông Thái Hoán, phó Giám đốc HTX cho biết chỉ có sấy là dùng máy, còn lại các công đoạn khác đều do đôi bàn tay của cô bác làm ra. Vừa lành nghề, vừa khéo léo, mỗi ngày ở đây họ làm được trung bình gần 400 sản phẩm. Tổng các mẫu mã đã và đang thực hiện gần 500 mẫu.

Ông Hoán cầm tay một chiếc mẹt, lướt nhẹ qua từng thớ tre “Sản phẩm làm tay thì có hồn và có chất. Cháu có thấy gì khác không?”

Tôi ấn nhẹ lên chiếc rổ đang cầm, từng nan tre đan khít, vành tre đóng chắc chắn cũng cảm nhận phải có đôi bàn tay bền bỉ mới làm ra được sản phẩm như thế này. Đánh ngửi thử một hơi, bỗng thấy hương đồng nội tràn trề với mùi tre nứa nồng ấm dễ chịu, đượm chút mùi nắng khi được phơi khô. Ngoại trừ những sản phẩm có đánh dầu toa cuối cùng thì sẽ không có được hương thơm này.

Các cô chú ở làng nghề mây tre đan Bao La, Huế. 

Không chỉ là nơi làm việc, HTX Bao La như một đại gia đình thân thương của bà con. Khu vực của các cô dì lúc nào cũng rôm rả tiếng trò chuyện, lách tách tiếng đát nan tre. Khu vực của các bác, ông thì trầm lặng hơn với công việc chẻ tre, vót tre và làm vành. Thỉnh thoảng, các cô ới gọi các bác hỏi thăm về tiến độ và nguyên liệu cho sản phẩm tiếp theo của họ. Mỗi ngày đi làm là còn đi gặp gỡ bạn bè, chị em. Có cô chia sẻ ngày bệnh cũng không muốn ở nhà, đến đây nói chuyện với mọi người cho vui. Mình vừa có tiền mà còn có bạn tâm sự.

Cũng có bác như bác Văn Đinh, hơn 80 tuổi vẫn đến HTX làm mỗi ngày, bác phụ trách công đoạn đát (lát). Tuy vai hơi mỏi, chân hơi yếu nhưng mắt bác vẫn tinh tường, đôi tay vẫn nhanh thoăn thoắt đát khay trà: “Nhà tôi thì con cái đi xa, chỉ còn hai vợ chồng. Chừ niềm vui của tôi là bà vợ và việc ở đây, chứ tôi cũng không đi làm ruộng nữa”.

Cảm nhận riêng của mình khi về Bao La là như được trở lại những năm một ngàn chín trăm hồi đó, trong khung cảnh hợp tác xã xưa cũ, mọi người sống theo tinh thần làng xã. Có gì đó chân quê, mộc mạc và bình yên đến lạ!

Chia sẻ:
BÀI TRƯỚC
Bánh ép Thuận An (Huế): “giòn tan” hương vị tuổi thơ người miền biển
BÀI KẾ TIẾP
Những điều tôi cảm ơn về đại dịch cúm Corona

0 Bình luận

Leave a Reply